Review truyện Song Trọng Sinh Chi Đào Ly của tác giả Trần Thế Chi Thương – Lời yêu muộn màng!

Chuyện đau buồn nhất trên thế gian là bạn không còn cơ hội để bày tỏ tình yêu của mình cho đối phương. Hàn Diệp Tu chính là mang bi kịch như thế. Hắn không ngờ rằng khi Vân Hề đau đớn chết đi, trái tim lạnh lùng của hắn mới nhận ra được tình yêu sâu kín mà dạt dào ấy. Nhưng tất cả liệu có quá muộn màng? Cho dù xuống hoàng tuyền, hắn cũng muốn được gặp lại Vân Hề lần nữa. Hành trình tìm lại tình yêu ấy sẽ được tái hiện xúc động trong truyen dam my Song Trọng Sinh Chi Đào Ly của Trần Thế Chi Thương.

Liệu lời yêu muộn màng của Hàn Diệp Tu có khiến Vân Hề cảm động?

“Bạn có thể là Shahjahan – bạn sẵn sàng xây cả đền Taj Mahal cho Hoàng hậu mình, nhưng Hoàng hậu Mumtaz của bạn lại chưa sẵn sàng để chết. Điều đó quá khó để tin, quá buồn để hiểu nhưng là điều sự thật để chấp nhận.” (Quora, Vietnam). Vân Hề chính là rơi vào tình cảnh buồn bã và đau đớn ấy. Cậu biết tình cảm này là sai, nhưng vẫn cố chấp dùng sự thương mến, bảo bọc của mình làm cho Hàn Diệp Tu xúc động. Dù bị đánh đến bầm dập, dù bị đối xử tàn nhẫn, chỉ xem là công cụ làm ấm giường mỗi đêm, Vân Hề cũng không nửa lời ca thán.

Đọc song trọng sinh chi đào ly, có người nói Vân Hề dại khờ, nhưng chỉ có ai yêu sâu sắc một người mới hiểu được rằng, trong tình yêu thì không có sai hay đúng, cũng không có hơn thua, chỉ có bản thân dùng hết sức lực mà yêu thôi. Mình yêu một người đâu có nghĩa là người đó phải đáp lại tình cảm của mình ngay lập tức. Cậu tin rằng “lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy”, nên ngoan ngoãn, dịu dàng và cố chấp ở bên Hàn Diệp Tu 6 năm đằng đẵng. Nhắm mắt nhìn hắn lăng nhăng, lên giường với người này người khác, cậu bị hắn bạo hành, cũng nuốt nước mắt vào trong.

Nhưng Vân Hề sai thật rồi. Tình yêu luôn cần phải có lý trí, nếu không chỉ là tự mình đa tình mà thôi. Vân Hề bàng hoàng, đau đớn nhận ra dù có bao năm, Hàn Diệp Tu cũng không bao giờ động lòng vì cậu. Dù cậu cố gắng bao nhiêu, cũng chỉ đổi lại được câu nói lạnh lùng “đừng làm phiền tôi” từ hắn. Trái tim tan nát, mất hết niềm tin nhưng chút lý trí còn sót lại trỗi dây, Vân Hề đã tìm đến cái chết để quên hắn triệt để nhất. Để có thể đầu thai vào kiếp sau, quên hắn mãi mãi mà sống đời bình an hạnh phúc. Trước đi nhắm mắt, Vân Hề đau khổ nguyền rằng: ““Nếu có thể sống lại tôi chắc chắn sẽ dứt bỏ, chạy thoát khỏi anh.” Những trường đoạn đặc tả tâm lý nhân vật đặc sắc này khiến chúng ta như đau đớn theo từng cảm xúc của Vân Hề. Tác giả đã thành công khi khiến độc giả khóc cười cùng nhân vật trong truyện của mình.

Người chết thì là hết, còn câu chuyện của người sống thì cứ tiếp diễn. Hàn Diệp Tu luôn cho rằng, với tra nam như hắn, dù cho mất ai thiếu ai, cuộc đời của hắn vẫn cứ vui vẻ và hạnh phúc như thường. Nhưng lần này, hắn đã nhầm. Cảm giác nhìn Vân Hề nhắm nghiền mắt nằm đó, từng luồng đau khổ xen lẫn dày vò bóp nghẹt trái tim hắn. Loại cảm giác này hắn chưa từng trải qua. Trong lòng Diệp Tu, từng đợt bi thương như sóng, nhấn chìm hắn vào hố sâu hun hút. Hắn muốn nhào tới mà lay Vân Hề dậy, để nói rằng tại sao lại dám rời bỏ hắn khi chưa được sự cho phép của hắn. Có phải Vân Hề chỉ đang lừa hắn đúng không? Tại sao lại dễ dàng chết đi như thế. Cậu chết rồi, hắn biết phải làm sao? Hắn muốn gào lên mà gọi Vân Hề dậy. Nhưng điều hắn có thể làm, chỉ là đứng chôn chân tại chổ.

Khoảng trống Vân Hề để lại, sự quen thuộc của Vân Hề, tình yêu thương và mọi thứ của Vân Hề gặm nhấm, giết hắn từng giờ từng phút. Diệp Tu đau đớn nhận ra, thì ra, hắn đã yêu Vân Hề. Yêu rất nhiều nhưng lại cố chấp rất nhiều. Hắn ngu si không dám thừa nhận tình cảm đó, dày vò hành hạ Vân Hề để trốn chạy lòng mình. Hắn luôn nghĩ kẻ đốn mạt như thế không đáng yêu và được yêu, nhưng hắn không ngờ, trái tim mình vốn dĩ đã quá quen sống trong thương yêu của Vân Hề. Để khi cậu ấy rời đi, trái tim của hắn cũng khô kiệt theo.

Hắn liệu có thể chuộc lỗi không? Liệu hắn còn cơ hội quay đầu và bù đắp cho lỗi lầm của mình? Vân Hề liệu có còn đợi hắn? Dù bất cứ giá nào, dù cho phải xuống hoàng tuyền, vạn kiếp không siêu sinh, Diệp Tu vẫn muốn được một lần nói rõ tình cảm của mình cho người hắn yêu thương. Hắn muốn dùng cả đời này, cả sinh mạng này để bù đắp cho mọi đau khổ mà Vân Hề phải chịu, dù cho cái giá phải trả đắt như thế nào. “Nếu có thể sống lại, anh chắc chắn sẽ toàn tâm toàn ý thương em, yêu em, bù đắp tất cả thiệt thòi kiếp trước anh gây ra cho em”. Từng lời như cứa vào lòng độc giả. Diệp Tu đáng ghét nhưng cũng thật đáng thương. Hắn cô độc sống, chịu mọi dày vò và đau đớn của tình yêu muộn màng ấy, còn hơn cực hình của chốn Âm Ty. Tại sao tình yêu lại làm người ta khổ đến thế. Vân Hề không biết, Diệp Tu cũng không biết. Chỉ là nếu cho chọn lại, Diệp Tu cũng muốn được thương yêu và bảo vệ Vân Hề lần nữa.

Rồi ước nguyện đó đã thành hiện thực. Vân Hề và Diệp Tu đều được tái sinh, mang theo mọi ký ức của kiếp trước. Vân Hề sống lại để quên đi Diệp Tu, để sống cuộc đời mới. Diệp Tu sống lại để tìm Vân Hề, để nói ra tiếng yêu thương cất giấu trong lòng, để dùng cả đời của mình chuộc lỗi và cưng chiều cậu. Liệu cái kết nào sẽ dành cho họ, sau bao tổn thương, nước mắt, hận thù cùng niềm tin sứt mẻ? Độc giả chắc chắn sẽ bất ngờ mà thỏa mãn với cái kết tài tình của tác giả Trần Thế Chi Thương.

Mọi sự muộn màng đều ẩn chứa hối hận, day dứt và đau khổ khi bạn doc truyen hay này. Nhất là khi đó là một lời yêu thương chưa kịp nói. Đánh mất thì dễ nhưng tìm lại và sở hữu một lần nữa là chuyện khó khăn vô cùng. Nhưng Diệp Tu không từ bỏ, cho dù một kiếp hay trăm năm, hắn cũng sẽ dùng hết chân tình mà khiến Vân Hề quay đầu nhìn hắn một lần. Vì cậu chính là điều tuyệt vời nhất trên thế gian này của hắn. Mọi chuyện sẽ được đặt vừa vặn vào một cái kết trong tiểu thuyết đam mỹ, trọng sinh song trọng sinh chi đào ly.

Độc giả có thể tìm cái kết cho chính mình ở đây: https://thegioitruyen.com/song-trong-sinh-chi-dao-ly.9416/

Review bởi Mei.